
Ta với người chung một ánh trăng
vẫn chung một phố, tưởng như gần
đi, về chung lối mà không gặp
như gió thu nào bay trước sân
Tưởng với người chung một buổi chiều
ta đầu con phố lạnh đìu hiu
phía đuôi con phố vàng tia nắng
người cất lời ca, gió hát theo
Chỉ hai đầu phố đủ xa nhau
người lúc ra đi có ngoảnh đầu ?
ta bước chân theo mà chẳng kịp
chắc người không biết kẻ đi sau !
mạc phương đình
vẫn chung một phố, tưởng như gần
đi, về chung lối mà không gặp
như gió thu nào bay trước sân
Tưởng với người chung một buổi chiều
ta đầu con phố lạnh đìu hiu
phía đuôi con phố vàng tia nắng
người cất lời ca, gió hát theo
Chỉ hai đầu phố đủ xa nhau
người lúc ra đi có ngoảnh đầu ?
ta bước chân theo mà chẳng kịp
chắc người không biết kẻ đi sau !
mạc phương đình
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét